Fri, 07 / 2018 9:46 am | du

Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

BÀI LÀM

phân tích bài thơ từ ấy của tố hữu

Tố Hữu – một người chiến sĩ cách mạng kiên cường bất khuất đã góp máu và xương mình vào công cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc. Đồng thời ông cũng là một nhà thơ thể hiện niềm tin yêu và say đắm của mình vào con đường cách mạng của nước nhà. Năm 1938, Tố Hữu được kết nạp vào Đảng Cộng sản. Từ đó, sự nghiệp thơ ca của ông gắn liền với sự nghiệp cách mạng, thơ ông luôn gắn bó và phản ánh chân thật những chặng đường cách mạng đầy gian khổ, hi dinh nhưng cũng nhiều thắng lợi vẻ vang của dân tộc Việt Nam. Ngày được đứng vào hàng ngũ những người cùng phấn đấu vì một lí tưởng cao đẹp là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời Tố Hữu. Ghi nhận kỉ niệm đáng nhớ ấy với nhưng cảm xúc, suy tư sâu sắc, Tố Hữu viết lên bài thơ Từ ấy. Từ ấy nằm trong phần Máu mửa của tập Từ ấy.

Khỏi phải nói, tình yêu và niềm say mê với cách mạng đang cháy trong lòng người chiến sĩ mang tên Tố Hữu này rực rỡ biết nhường nào! Được kết nạp Đảng, được chính thức đứng trong hàng ngũ những người cùng phấn đấu vì lí tưởng cao đẹp, Tố Hữu sung sướng và hạnh phúc vô cùng. Niềm hạnh phúc ấy lan tỏa ra từng câu thơ, từng dòng chữ:

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Loading...

Mặt trời chân lí chói qua tim

Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim…

Ngay trong câu thơ đầu tiên, ta đã thấy nguồn cảm hứng đã “bừng” lên trong lòng tác giả. Một cảm giác sung sướng, hạnh phúc râm ran lan tỏa khắp cơ thể người chiến sĩ trẻ. Ông nguyện dâng hiến hết tất cả những gì mình có cho cách mạng. Dâng cánh tay mình, dâng ý chí mình, và dâng hết cả xương cả máu mình. Tố Hữu cũng khẳng định Đảng chính là Mặt trời chân lí. Mặt trời ấy đã chiếu những ánh nắng sáng nhất, đẹp nhất qua tim ông. Tác giả đã dùng hình ảnh mặt trời để ẩn dụ cho Đảng, một hình ảnh thật đẹp, thật sáng, không gì có thể sánh bằng. Nếu không có mặt trời, vạn vật thiên nhiên sẽ chìm trong bóng tối. Tố Hữu cũng vậy và cách mạng cũng vậy, nếu không có Đảng sẽ không có con đường đúng đắn để giành lại độc lập tự do cho dân tộc.

Dưới nguồn ánh sáng rực rỡ ấy, Tố Hữu chính là một vườn hoa lá đang vươn mình lên trước gió. Tất cả mọi sự sống đều nhờ vào Mặt trời chân lí. Chính Mặt trời ấy đã làm cho vườn hoa trong tâm hồn Tố Hữu Rất đậm hương và rộn tiếng chim… Dấu ba chấm đặt cuối dòng còn là nơi cho bao niềm sung sướng bất tận không thể nói hết thành lời đang rực cháy trong lòng thi nhân.

Tình cảm tha thiết, sâu nặng ấy, tác giả muốn sẻ chia và lan tỏa cho tất cả mọi người, mọi nơi.

Tôi buộc lòng tôi với mọi người

Để tình trang trải với trăm nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời.

Vẫn là giọng điệu hăng say với những vần thơ đầy nội lực, Tố Hữu đang truyền lửa, truyền ánh sáng của Mặt trời chân lí đi khắp muôn nơi bằng cách buộc lòng tôi với mọi người. Từ buộc thật giản dị, dễ hiểu và gần gũi, mang đậm chất dân tộc chất phác, chân quê. Buộc thật chặt để gắn kết không rời, để Tình trang trải với trăm nơi. Trăm nơi là một từ đếm vô định, không phải là một trăm mà là hàng trăm, là khắp tất cả mọi nơi, không có giới hạn. Dường như, Tố Hữu đang muốn hòa mình với cách mạng, với toàn dân, để hồn tôi với bao hồn khổ Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời. Người chiến sĩ với tấm lòng yêu nước, yêu cách mạng, thương dân lành đang trải hết lòng mình với nhân dân. Ông cũng hiểu rằng, ngoài kia còn biết bao nhiêu người nữa đang phải sống khổ cực lầm than trong đạn bom khỏi lửa, trong đói nghèo bệnh tật. Dù biết rằng mình chỉ là một con người bé nhỏ trong hàng nghìn, hàng vạn con người khác, nhưng một khi Mặt trời chân lí chói qua tim, ông quyết đem hết sức mình để cống hiến cho đất nước, cho muôn dân. Ông tin rằng, mỗi một người chỉ cần buộc nhau lại thật chặt, thì khối đời sẽ thật mạnh.


Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

 

Và ông cũng hòa mình với khối đời ấy, cùng nhân dân trải qua bao nỗi đau thương, lầm than, vất vả.

Tôi đã là con của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm, cù bất cù bơ…

Mỗi một câu thơ là một thế hệ được Tố Hữu nhắc tới. Hiện tại, quá khứ và tương tai. Tất cả đều có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Ở hiện tại, Tố Hữu là con của vạn nhà, đối với thế hệ trước, ông chỉ là em của vạn kiếp phôi pha nhưng lại là anh của vạn đầu em nhỏ, trong tương lai các em ấy chính là người sẽ nối tiếp xây dựng, gìn giữ đất nước này. Nhà thơ đã thể hiện rõ sự đồng lòng, đồng cam cộng khổ và tinh thần đoàn kết mạnh mẽ. Giờ đây, ông không còn là cái "tôi" nhỏ bé nữa mà là một mắt xích quan trọng nối tiếp giữa thế hệ trước và thế hệ sau của đất nước. Điều đó cho thấy ý chí quyết tâm chiến đấu đến cùng của tác giả. Ông sẽ tiếp tục công cuộc đấu tranh dù gian khổ của vạn kiếp phôi pha, sẽ dẫn đường cho vạn đầu em nhỏ Không áo cơm, cù bất cù bơ… Đến đây, giọng thơ trùng xuống, trầm hơn khi người cầm bút chứng kiến sự thật nghiệt ngã của nhân dân trong ngàn cơn đói khổ, thiếu thốn. Lại một lần nữa dấu ba chấm xuất hiện cuối dòng thơ. Nhưng lần này là khoảng lặng cho những xót thương, những đồng cảm của Tố Hữu. Càng thương nhân dân bao nhiêu, ông lại càng thù giặc bấy nhiêu. Và tinh thần chiến đấu lại càng mạnh mẽ, quyết liệt.

Qua những vần thơ chân thực, ngôn từ trong sáng, giọng điệu sôi nổi, Tố Hữu đã thế hiện lời tâm nguyện của người thanh niên yêu nước giác ngộ lí tưởng cách mạng. Tâm nguyện ấy đã lan tỏa khắp mọi người. Và cho đến ngày nay khi hòa bình đã lập lại, bài thơ vẫn là Mặt trời chân lí cho những ai yêu nước, có tinh thần dựng xây và gìn giữ đất nước. Đứng trong hàng ngũ tương lai của đất nước, tôi tự hứa sẽ học thật tốt, để không phụ công vạn kiếp phôi pha, để cống hiến hết mình cho sự nghiệp giàu mạnh của Tổ quốc.

>>> XEM THÊM :

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục