Wed, 01 / 2018 3:28 am | admin

Đề bài: Soạn bài thơ Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Bố cục nội dung bài thơ gồm 2 phần:

– Phần 1: Từ đầu đến Làm nên Đất nước muôn đời. Nội dung: Tác giả lý giải Đất nước qua những phương diện: văn hóa, truyền thống, lịch sử, phong tục…

– Phần 2: Đoạn còn lại. Nội dung: Khẳng định Đất nước của Nhân dân.

Loading...

Trình tự triển khai mạch suy nghĩ và cảm xúc của tác giả:

– Nguyễn Khoa Điềm lý giải đất nước có từ những điều đơn giản nhất, nhỏ bé nhất của những người nông dân hiền lành chất phác. Mọi thứ thuộc về nhân dân đều góp phần làm nên Đất nước. Đó là cơ sở, là nền tảng để tác giả khẳng định Đất nước của Nhân dân trong đoạn thơ sau.

– Cảm xúc của tác giả: Nguyễn Khoa Điềm có lòng yêu nước nồng nàn và yêu nhân dân sâu sắc. Ông trân trọng tất cả những gì thuộc về nhân dân, về đất nước, từ những điều nhỏ bé nhất, giản đơn nhất.


Soạn bài thơ đất nước của nguyễn khoa điềm

Soạn bài thơ đất nước của nguyễn khoa điềm​

Câu 2.

Trong đoạn thơ đầu tiên, Nguyễn Khoa Điềm đã lý giải Đất nước qua nhiều phương diện: Văn hóa, phong tục tập quán, truyền thống, lịch sử, lối sống hằng ngày:

– Cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể

– Miếng trầu bây giờ bà ăn

– Trồng tre đánh giặc

– Tóc bới sau đầu

– Gừng cay muối mặn

– Cái cột, cái kèo

– Nơi em đến trường, nơi em tắm, nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm

– Đất nước là nơi dân mình đoàn tụ, là nơi chim về, là nơi rồng ở

– Nhớ ngày giỗ tổ

– Đất nước là nơi ta hài hòa nồng thắm, tay trong tay…

Tất cả những hình ảnh trên rất gần gũi với đời sống thường ngày của nhân dân. Đây chính là điểm khác biệt trong cách lý giải về Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm so với các nhà thơ khác cũng viết về Đất nước.

Câu 3.

Tư tưởng Đất nước của nhân dân trong đoạn thơ sau:

Tác giả gợi lên những vị anh hùng đã góp công mình làm nên đất nước. Có những người vô danh, có những người có tên, như:

– Những người vợ nhớ chồng góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu

– Hòn Trống Mái

– Trăm ao để lại của Thánh Gióng

– Đất tổ Hùng Vương

– Dòng sông xanh

– Núi Bút, non Nghiên

– Hạ Long, Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm

Và tác giả khẳng định Những cuộc đời đã hóa núi sông ta.

Nguyễn Khoa Điềm một lần nữa nhắc đến truyền thống yêu nước, thù giặc của nhân dân ta. Những con người không ai nhớ mặt đặt tên, nhưng họ đã làm ra Đất Nước. Họ đã góp sức mình, cố gắng làm tất cả những gì có thể để làm nên Đất nước:

Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm

Có nội thù thì vùng lên đánh bại

Để Đất nước này là Đất Nước của nhân dân.

Câu 4.

Trong bài thơ, Nguyễn Khoa Điềm để sử dụng rất nhiều chất liệu văn hóa dân gian để nói về Đất Nước như:

– Cái “ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể

– Miếng trầu bây giờ bà ăn

– Trồng tre đánh giặc

– Tóc bới sau đầu

– Gừng cay muối mặn

– Cái cột, cái kèo

– Truyền thuyết Con Rồng cháu Tiên

– Câu chuyện Thánh Gióng

– Hòn núi Vọng Phu, hòn Trống Mái…

Chất liệu văn hóa dân gian ở đoạn trích này gợi ấn tượng vừa quen thuộc vừa mới lạ vì tất cả những hình ảnh trên đều rất gần gũi với người nông dân Việt Nam nhưng nó mới lạ vì tác giả đã dùng những điều giản đơn nhất để nói về Đất Nước.

Loading...
Bài viết cùng chuyên mục